Sữa mẹ
Máy hâm sữa
Cọ bình sữa
Tiểu đường thai kì
Vỡ tử cung
Xuất tinh sớm

Nỗi lòng mẹ đơn thân

Và rồi, đến một ngày ... Ngày tôi nhận được lời nói rằng: "Anh muốn cưới em". Tôi cũng đắn đo lắm chứ. Tôi và anh ấy vào một hôm định mệnh đã vô tình có với nhau một đứa con . Tôi cũng không dám chắc liệu rằng anh ấy có yêu thương tôi như những lời anh ấy đã hứa ,hay anh chỉ xem tôi như một cầu nối

Khi còn thanh xuân ai cũng ao ước sau này sẽ có một bến đỗ hạnh phúc, một mái ấm yêu thương có người chồng cạnh bên vỗ về, chăm sóc, an ủi mỗi khi bản thân cảm thấy yếu lòng. Chẳng lẽ tôi lại không? Và rồi, đến một ngày ... Ngày tôi nhận được lời nói rằng: "Anh muốn cưới em". Tôi cũng đắn đo lắm chứ. Tôi và anh ấy, vào một hôm định mệnh đã vô tình có với nhau một đứa con . Tôi cũng không dám chắc liệu rằng anh ấy có yêu thương tôi như những lời anh ấy đã hứa ,hay anh chỉ xem tôi như một cầu nối để anh có được đứa bé trong bụng tôi. Nhưng đắn đo mãi, thì tôi vẫn quyết định kết hôn. Chuỗi ngày độc thân chính thức nói lời tạm biệt từ đây ở cái ngưỡng 18 đôi mươi đẹp nhất của một thời con gái. Tôi cũng biết rằng nó là quá sớm cho một cuộc hôn nhân, nhưng biết làm sao, tôi chỉ có thể bằng lòng. Dù rằng khoảng thời gian 3 năm trước đó của chúng tôi cũng đầy sóng gió và chưa một ngày hạnh phúc. BIẾT ĐÂU ĐẤY, CÓ VỢ RỒI ANH ẤY SẼ KHÁC. Tôi cứ hi vọng như vậy và tin vào cuộc sống màu hồng trước những ngôn từ có cánh.  Lần đầu tiên tôi cảm nhận được khoảnh khắc tiến vào thánh đường làm lễ cưới là như thế nào. Chúng tôi thề ước chung thủy, yêu thương và tôn trọng nhau trọn đời trọn kiếp không chia lìa. Rồi sau đó là khoảng thời gian địa ngục tăm tối với những cơn say mèm của chồng, những trận đánh, những lời sỉ nhục mình lẫn cả cha mẹ đẻ của mình kèm theo là sự phản bội ở bên ngoài. Phận con gái mười hai bến nước biết đâu mà lần.  Tôi dọn về nhà mẹ đẻ, vẫn cái cách âu yếm của mẹ ngày nào, mẹ cưu mang lo cho tôi đầy đủ không thiếu thứ gì. Dù tôi đã làm mẹ của một đứa trẻ, nhưng vẫn mãi mãi mẹ đối với tôi như cái cách đối xử với một thiên thần bé nhỏ. Không ở đâu an yên bằng nhà mình. Không ai yêu thương và đùm bọc mình bằng người đã rứt ruột đẻ ra mình.  Tôi rời nhà chồng từ khi gần sinh con, đến nay con tôi đã được 4 tháng tuổi. Đứng trước thềm li hôn, tôi buồn và tuyệt vọng lắm chứ. Một người đàn ông mình tin yêu lại nhẫn tâm bội bạc mình.  Làm mẹ đơn thân thật ra đâu ai muốn, suy cho cùng chỉ là đường cùng mà thôi. Tôi chỉ trách bản thân đã quá yếu lòng khi nhẫn nhục chịu đựng trong suốt một khoảng thời gian dài . Nếu ai ở trong hoàn cảnh của tôi xin hãy mạnh mẽ lên. Người đàn ông cần mình sẽ không bao giờ làm tổn thương mình hết lần này đến lần khác. Xem như cuộc đời này sống vì con. Nỗ lực tất cả là vì tương lai của mẹ và con chứ không phải vì bất kì một điều gì khác.